
Khi sương mù tan đi, người dân trong làng nhận ra rằng thế giới quen thuộc của họ chưa bao giờ là toàn bộ những gì tồn tại.
Những gì trước đây tưởng như cố định bắt đầu trở nên ít chắc chắn hơn. Khoảng cách, chuyển động và nhịp trôi của thời gian không còn được cảm nhận theo cách cũ. Một nơi từng tưởng rất xa có thể bỗng trở nên gần trong trải nghiệm. Một khoảnh khắc có thể kéo dài bất thường, trong khi nhiều giờ lại trôi qua gần như không để lại dấu vết.
Khi tri nhận thay đổi, con người có thể mô tả những trải nghiệm như thời gian co giãn, khoảng cách mất đi ý nghĩa quen thuộc, giấc mơ có độ chân thực bất thường hoặc cảm giác nhiều khả năng cùng hiện diện.
Những trải nghiệm này chưa đủ để xác định con người đã bước sang một dạng thực tại khác, nhưng chúng làm lung lay một giả định quen thuộc: thực tại có thể rộng hơn cách ta vẫn cảm nhận nó trong đời sống thường ngày.
Phía sau màn sương có thể là những phần của thực tại vẫn luôn tồn tại ngoài phạm vi cảm nhận quen thuộc của con người.
Những gì bị che khuất có thể ở gần hơn ta tưởng.
_______
LỜI KẾT:
Bạn đã bước qua màn sương.
Qua tám phần của The Unseen, những gì từng được gọi là vô hình đã xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau: sinh vật mà mắt người khó quan sát, những thế giới cảm giác khác với con người, tuyến tùng và “con mắt thứ ba”, các trạng thái của não, những cách phân loại giác quan ngoài năm giác quan quen thuộc, cùng những ý niệm về khả năng cảm nhận từng phong phú hơn rồi dần thu hẹp.
Mỗi chủ đề đi qua một vùng khác nhau của sinh học, lịch sử tư tưởng, huyền học và trải nghiệm con người. Mức độ bằng chứng cũng khác nhau. Điểm chung là giới hạn của tri nhận: ta chỉ tiếp xúc với phần thực tại mà cơ thể và ý thức có khả năng nhận ra.
Khi giới hạn ấy thay đổi, cách thực tại hiện ra cũng thay đổi theo.
Chuỗi Multidimensionality sẽ tiếp tục với ba hệ quy chiếu thường bị gộp chung dưới một chữ “đa chiều”: chiều không gian, chiều tâm thức và chiều thực tại.