P2 | Thế giới vô hình

Theo mô hình vũ trụ học hiện nay, vật chất thông thường: thứ tạo nên các ngôi sao, hành tinh, cơ thể và những vật ta vẫn nhìn thấy quanh mình chỉ chiếm khoảng 5% thành phần của vũ trụ. Phần còn lại được mô tả qua vật chất tối và năng lượng tối, hai cái tên ra đời từ những ảnh hưởng mà giới nghiên cứu quan sát được dù bản chất của chúng vẫn còn nhiều điều chưa rõ.

Ngay trong thế giới vật lý, phần mắt người nhìn thấy cũng rất hẹp.

Phần ánh sáng mắt người nhìn thấy chỉ chiếm một đoạn nhỏ trong phổ điện từ. Hồng ngoại, tử ngoại, sóng vô tuyến, tia X và nhiều dạng bức xạ khác vẫn đi qua không gian nhưng mắt không tạo ra hình ảnh từ chúng. Tai người cũng hoạt động trong một khoảng tần số nhất định, trong khi nhiều loài động vật nghe được những âm thanh nằm ngoài khoảng đó.

Cơ thể con người tiếp xúc với nhiều tín hiệu hơn phần đi vào trải nghiệm hằng ngày. Các hạt neutrino từ mặt trời và những nguồn khác đi xuyên qua cơ thể với số lượng rất lớn mà ta chẳng cảm thấy gì. Sóng vô tuyến có thể truyền qua không gian quanh ta mà tai hoàn toàn im lặng. Một con vật ở ngay bên cạnh lại có thể nhận những tín hiệu mà cơ thể người bỏ qua.

Nhiều thứ trong số đó chỉ hiện ra khi con người có thiết bị phù hợp. Kính thiên văn hồng ngoại nhìn thấy những vùng mà mắt thường không thấy. Máy dò ghi lại bức xạ, hạt và những biến đổi quá nhỏ hoặc quá xa để giác quan trực tiếp nhận ra. Mỗi thiết bị bổ sung thêm một phần vào thế giới vốn vẫn ở đó trước khi ta có công cụ để nhìn tới.

Một nhóm trải nghiệm khác lại bắt đầu từ chính người trải qua chúng.

Các hệ huyền học từ lâu đã nói tới trực giác, cảm nhận hiện diện, trải nghiệm nhìn thấy những hình ảnh không hiện diện trước mắt, giấc mơ báo trước và những dạng nhận biết vượt khỏi bộ giác quan quen thuộc. New Age mở rộng ý tưởng này sang năng lượng, rung động và các kênh cảm nhận khác. Khoa học hiện chưa đặt tất cả những trải nghiệm đó vào cùng một nhóm, còn những người từng trải qua chúng vẫn tiếp tục ghi nhận và tự tìm lời giải thích.

Cùng chữ “vô hình” nhưng khoảng cách giữa các hiện tượng có thể rất xa. Một tia hồng ngoại đã có thiết bị đo, vật chất tối được nhận ra qua ảnh hưởng hấp dẫn. Một linh cảm hoặc cảm giác có ai đó đứng phía sau lại bắt đầu từ trải nghiệm của chính người cảm nhận.

Nếu giác quan vật lý chỉ tiếp nhận một phần những gì đang tồn tại quanh ta, liệu con người còn có những cách khác để cảm nhận phần nằm ngoài tầm mắt, tai và các giác quan quen thuộc hay không?

Tuyến tùng là một trong những cái tên thường xuất hiện khi con người bàn về khả năng cảm nhận vượt khỏi giới hạn đó.



Quay lại

Comments
* The email will not be published on the website.