P7 | Ngôi làng trong sương mù

Điều gì xảy ra nếu tri nhận của con người bị làm cùn đi mà chính họ không nhận ra nguyên nhân?

Hãy hình dung một ngôi làng nằm sâu trong thung lũng, quanh năm bị bao phủ bởi sương mù.

Thuở ban đầu, người dân trong làng có thể nhìn xa qua những ngọn đồi bao quanh. Họ nghe được dòng nước chảy ngầm dưới đất, cảm nhận thời tiết sắp đổi và mơ về những nơi chưa từng đặt chân tới. Thế giới đối với họ rộng hơn những gì hiện diện ngay trước mắt.

Rồi một ngày, những người từ bên ngoài xuất hiện. Họ mang theo một loại nước mới, có vị ngọt và dễ chịu. Người làng được bảo rằng nó giúp làm dịu lo âu và mang lại giấc ngủ sâu hơn. Họ bắt đầu uống nó.

Nỗi sợ dịu đi. Khả năng cảm nhận cũng dần thay đổi. Tầm nhìn ngắn lại, âm thanh xa trở nên khó nghe, những giấc mơ nhạt dần và rời rạc. Qua nhiều năm, ký ức về những gì họ từng cảm nhận cũng biến mất.

Trẻ em sinh ra trong sương mù lớn lên với niềm tin rằng thung lũng chính là toàn bộ thế giới. Chuyện nhìn thấy phía bên kia những ngọn đồi trở thành một truyền thuyết cũ mà chẳng mấy ai còn để tâm.

Chỉ còn một vài bậc cao niên, qua những khoảnh khắc chớp sáng hiếm hoi trong giấc mơ, vẫn thoáng thấy một ánh sáng trên đỉnh núi. Họ thì thầm về một con đường từng tồn tại, về một thế giới rộng hơn những gì ngôi làng còn nhớ.

Khi sương mù cuối cùng tan đi, ngôi làng không trở về trạng thái mà người dân từng biết. Cảnh vật vẫn quen thuộc nhưng cách họ cảm nhận không gian và thời gian bắt đầu khác đi. Khoảng cách, chuyển động và nhịp trôi của thời gian dường như không còn chắc chắn như trước.


Nước trong câu chuyện này mang tính biểu tượng. Nó có thể đại diện cho bất kỳ chất liệu, hệ thống hay ảnh hưởng nào khiến sự tò mò suy giảm, tri nhận trở nên cùn đi và con người dần thôi đặt câu hỏi về những gì nằm ngoài thế giới quen thuộc.



Quay lại

Comments
* The email will not be published on the website.