Những tên gọi như 3D, 4D hay 5D xuất hiện trong vật lý, huyền học và nhiều cách diễn giải về tâm thức lẫn thực tại. Dù dùng chung một hệ số, chúng có thể đang mô tả những thứ hoàn toàn khác nhau. TWOR phân tách “Đa chiều” thành ba hệ quy chiếu:

Chiều không gian

Trong toán học và vật lý, một chiều tương ứng với một hướng hoặc một tọa độ độc lập. Từ điểm 0D, đường 1D, mặt phẳng 2D đến không gian 3D, mỗi nấc mở thêm một hướng mới.

Vật lý hiện đại mở rộng sang thời-không 4D cùng các chiều bổ sung trong Kaluza–Klein Theory, String Theory, M-theory và F-theory.

Trọng tâm: cấu trúc hình học và không gian của vũ trụ.

Chiều tâm thức

Trong huyền học và tâm linh, các ký hiệu 3D, 5D hay cao hơn mô tả trạng thái nhận thức, mức độ kết nối và cách con người cảm nhận thế giới.

Mỗi trường phái có thang phân chia riêng. 3D thường gắn với vật chất, phân tách và sinh tồn; trong khi 5D gắn với kết nối, thấu cảm và tính hợp nhất.

Trọng tâm:
Trạng thái ý thức và trải nghiệm nội tại.

Chiều thực tại

Chiều thực tại nói về các dòng lịch sử, khả năng hoặc vũ trụ có thể cùng tồn tại. Khái niệm này xuất hiện trong cơ học lượng tử, các mô hình đa vũ trụ, triết học và khoa học viễn tưởng.

Một lựa chọn có thể dẫn tới nhiều kết quả. Mỗi kết quả tiếp tục mở ra một kịch bản riêng, tạo thành các nhánh thực tại song song.

Trọng tâm: Sự tồn tại đồng thời của nhiều kịch bản thực tại.

Chiều không gian

Chiều tâm thức

Chiều thực tại