Âm và Dương không phải hai lực đối nghịch cố định, mà là một mô thức vận hành, nơi các mặt bổ sung liên tục hoán đổi để duy trì cân bằng.
Ouroboros là mô thức của các hệ thống tự duy trì, nơi kết thúc gập lại thành khởi đầu và sự sống tiếp diễn bằng chính những gì đã tan rã.
Lông vũ và đôi cánh đã song hành cùng trí tưởng tượng con người từ những huyền thoại đầu tiên. Chúng biểu trưng cho sự nâng đỡ, bảo hộ và khả năng vượt qua ranh giới giữa các cõi. Cánh không chỉ nói về bay lên, mà về sự chuyển dịch trạng thái: từ nặng sang nhẹ, từ hình tướng sang bản chất, từ con người sang miền sáng.
Cổng là ranh giới của biến đổi — nơi trạng thái cũ tan rã và trạng thái mới bắt đầu. Trong các nền văn hoá cổ, cổng không đánh dấu không gian, mà đánh dấu thời điểm chuyển mình.
Tam giác là một trong những cấu trúc cổ xưa nhất mà con người dùng để diễn đạt trật tự. Nó chứa đựng sự ổn định, hướng vươn và mối liên kết giữa các lực đối nghịch. Một hình đơn giản, nhưng đủ để giữ toàn bộ cấu trúc đứng vững.
Con Mắt Horus là bản đồ biểu tượng của nhận biết, nơi thị giác, trực giác và cấu trúc sinh học gặp nhau để tạo nên sự sáng rõ.
DNA là xoắn ốc của sự sống, một chuỗi kép vừa lưu giữ ký ức, vừa thích nghi qua biến đổi, đồng thời phản chiếu cùng một mô thức xuất hiện từ vỏ sò cho tới các thiên hà.
Biểu tượng của các vòng lặp, dòng đôi và hình học của sự trở lại vô tận, nơi mọi chuyển động không chấm dứt mà chỉ đổi pha.
Một biểu tượng đi xuyên các nền văn minh. Quả táo nhắc rằng mỗi “vết cắn” đều mở ra một cổng, nơi tri thức xuất hiện cùng cái giá của sự thiếu hụt.
Phượng Hoàng không nói về phục hồi, mà nói về tái sinh có cấu trúc. Một mô thức nơi sự kết thúc trở thành điều kiện để chu kỳ mới hình thành.
Ankh là mã biểu tượng của sự sống liên tục, nơi hơi thở, kết nối và sinh lực hợp nhất thành một cấu trúc duy trì tồn tại.