
DNA không chỉ là một phát hiện sinh học, mà là sự xác nhận muộn màng cho một trực giác rất cổ của nhân loại. Từ rất lâu trước khi con người nhìn thấy phân tử, hình xoắn ốc đã được nhận diện như mô thức của sự sống. Nó không được hiểu bằng khái niệm, mà bằng quan sát, trải nghiệm và biểu tượng.
Từ thời cổ đại, con người đã nhận ra rằng sự sống không phát triển theo đường thẳng. Họ nhìn thấy mô thức xoắn lặp lại ở khắp nơi:
Với người Ai Cập, xoắn ốc là chuyển động của sáng tạo. Với người Hy Lạp, nó biểu đạt trạng thái đang trở thành, nằm giữa trật tự và hỗn độn. Trong Ấn Độ giáo, xoắn ốc mô tả dòng sinh lực dâng lên trong cơ thể. Với người Celt, nó đánh dấu những chuyển tiếp giữa các thế giới.
Một nhận thức chung được hình thành rất sớm: sự sống lớn lên bằng cách quay vòng, xoắn lại, quay về rồi mở sang hướng mới. Nó không tuyến tính, mà luôn vận động.
Khi DNA được quan sát trực tiếp vào thế kỷ 20, giới khoa học đã kinh ngạc khi nhận ra cấu trúc nền tảng của sự sống lại mang chính hình dạng mà huyền thoại và biểu tượng đã vẽ ra suốt hàng nghìn năm.

Cấu trúc xoắn kép của DNA không chỉ là hoá học. Nó là một dạng kiến trúc sống.
Bản thân hình dạng này thể hiện những nguyên lý phổ quát:
DNA không chỉ lưu trữ dữ liệu. Nó là một cơ chế sống, có khả năng tự sao chép, sửa lỗi và tái tổ chức chính nó.
Hình dạng của DNA phản chiếu các mô thức xuất hiện ở nhiều cấp độ khác nhau của thực tại:
Ở mọi thang đo, cùng một thông điệp lặp lại: sự sống tự tổ chức thông qua đối xứng xoắn.
Chính vì vậy, nhiều truyền thống huyền học cổ xem DNA như “chiếc thang giữa các thế giới” từ rất lâu trước khi sinh học hiện đại mô tả nhiễm sắc thể.
Về mặt sinh học, DNA mang tính ổn định. Về mặt trải nghiệm, nó luôn linh hoạt.
DNA có thể biến đổi, thích nghi, sửa chữa tổn thương, ghi lại dấu vết của những gì cơ thể đã trải qua, và thay đổi cách biểu hiện tuỳ theo môi trường, trạng thái cảm xúc và kinh nghiệm sống.
Con người không phải là một bản thiết kế cố định. Chúng ta là một tiến trình thương lượng liên tục giữa tiềm năng và hoàn cảnh.
Xoắn ốc cho thấy căn tính không phải là tượng đài, mà là chuyển động. Vì thế, DNA trở thành một tấm gương tâm lý:
Xoắn ốc không đứng yên. Con người cũng vậy.
Hình xoắn ốc tồn tại bền bỉ trong mọi nền văn hoá vì nó đúng với cách sự sống vận hành. Nó mô tả sinh ra, lớn lên, suy tàn, tái sinh; học và quên; mở rộng và thu hẹp; chu kỳ cảm xúc; chu kỳ vũ trụ.
Một đường thẳng không thể mô phỏng thực tại. Xoắn ốc thì có. Nó cho phép tiến bộ mà không phủ nhận sự quay lại. Đây là điều con người đã cảm nhận từ rất sớm, nên xoắn ốc xuất hiện trong chạm khắc đá, truyền thống pháp sư, bản thảo giả kim, đồ hình tantra và nghệ thuật bản địa.
DNA là xoắn ốc mà sự sống dùng để ghi nhớ và tái tạo. Nó mã hoá nghịch lý trung tâm của tồn tại: liên tục thông qua biến đổi, căn tính thông qua lặp lại, ổn định thông qua chuyển động.
Chuỗi xoắn kép không chỉ là một phân tử. Nó là chữ ký của vũ trụ, nhắc rằng sự sống được viết bằng những vòng xoắn, chứ không phải bằng những đường thẳng.
🧬