
Biểu tượng Vô hạn, với hình dạng ∞, trông có vẻ hiện đại, nhưng ý niệm đứng sau nó lại rất cổ xưa. Từ lâu trước khi toán học hình thức xuất hiện, con người đã nhận ra một cấu trúc lặp lại không có điểm bắt đầu và cũng không có điểm kết thúc. Vô hạn không được hiểu như một con số lớn, mà như một cách sự tồn tại tự duy trì chính nó.
Những hình thức sơ khai của mô thức vô hạn xuất hiện rải rác trong nhiều nền văn minh, dưới dạng biểu tượng và đồ hình:
Biểu tượng ∞ theo hình thức quen thuộc ngày nay được đưa vào toán học vào thế kỷ 17 bởi John Wallis, có khả năng chịu ảnh hưởng từ các mô thức uốn lượn dạng rắn cổ xưa. Tuy nhiên, Wallis không tạo ra ý niệm vô hạn. Ông chỉ đặt tên và ký hiệu cho một mô thức mà con người đã quan sát và cảm nhận suốt hàng nghìn năm: sự tiếp diễn không cần điểm khởi đầu cố định.
Những chủ đề cổ xưa thường gắn với Vô hạn bao gồm:
Vô hạn, trong bối cảnh này, ít nói về số lượng, mà nói về kiến trúc của tồn tại.

Đường lemniscate nén cả một thế giới quan vào trong một đường cong liên tục. Nó uốn, cắt chính nó và quay trở lại, như một nhịp đập được đông cứng thành hình.
Cấu trúc này mã hoá nhiều nguyên lý quan trọng:
Về bản chất, lemniscate là sơ đồ của cách các hệ thống vận hành khi được phép tự làm mới chính mình.
Hai khái niệm này thường bị dùng lẫn, nhưng thực chất khác nhau:
Vĩnh cửu kéo dài về phía trước.
Vô hạn mở rộng ra mọi hướng.
Một khái niệm thuộc về thời gian, khái niệm kia thuộc về kiến trúc vận hành.
Chính sự phân biệt này lý giải vì sao các hệ thống cổ không dùng Vô hạn để mô tả thời gian, mà dùng nó để mô tả cơ chế giữ cho sự sống, năng lượng và nhận biết tiếp tục vận hành.
Khoa học hiện đại lặp lại những gì biểu tượng cổ đã gợi mở:
Con người sống bên trong những vô hạn vi mô: mỗi nhịp hít thở, mỗi chu kỳ ngủ thức, mỗi lần hình thành và buông bỏ một căn tính.
Vô hạn không phải là một ý niệm lớn lao trừu tượng. Nó là nhịp nền của việc đang sống.
Sức mạnh của Vô hạn nằm ở sự giản lược tuyệt đối: một đường, nhưng chứa vô số ý nghĩa. Nó nói về:
Con người mang theo biểu tượng này không phải vì toán học, mà vì lời nhắc rằng chính chuyển động, chứ không phải đứng yên, mới duy trì sự sống.
Vô hạn là một lời hứa: không trạng thái nào là kết luận cuối cùng. Mọi hình thức đều tự tái tổ chức. Mọi thứ đều quay về trung tâm trước khi trở thành một hình thái mới.
Lemniscate là bản đồ của tồn tại, một hệ thống tự duy trì bằng cách luân chuyển qua các trạng thái đối nghịch, trở về điểm cân bằng và tiếp tục dòng chảy. Nó truyền tải một sự thật phù hợp với vũ trụ ở mọi cấp độ:
Không điều gì thực sự kết thúc. Mọi thứ chỉ được sắp xếp lại. Sự sống là một chuỗi các lần giao cắt, và mỗi lần giao cắt đều mở ra một khởi đầu mới.
♾️