
95% vũ trụ là vô hình.
Vật chất tối, năng lượng tối và những dạng tồn tại không phát sáng, không thể chạm vào và không thể được nhận biết bằng mắt thường. Nếu không có các thiết bị đo lường tiên tiến, con người thậm chí sẽ không biết chúng tồn tại. Thế nhưng chính những thành phần vô hình này lại tạo nên nền móng của toàn bộ thứ mà ta gọi là thực tại.
Sự vô hình ấy không chỉ tồn tại ở những thiên hà xa xôi.
Trong đời sống hằng ngày, nhận thức của con người vận hành qua một khe hẹp. Đôi mắt chỉ ghi nhận được một phần rất nhỏ của phổ điện từ. Tai chỉ nghe được một dải tần số giới hạn. Bên ngoài những ranh giới đó là một trường khổng lồ của tín hiệu, chuyển động và tương tác đang liên tục đi xuyên qua chúng ta mà không hề được nhận biết.
Có những màu sắc mà mắt người sẽ không bao giờ thấy. Có những lớp âm thanh nằm ngoài khả năng nghe, từ hạ âm cho tới sóng vô tuyến. Những dao động tinh vi di chuyển trong không gian và xuyên qua cơ thể chúng ta mà không kích hoạt ý thức.
Từ tiếng gọi tần số thấp của cá voi lan truyền khắp đại dương cho tới các hạt neutrino gần như không khối lượng đang đi xuyên qua chúng ta mỗi giây, con người tồn tại trong một thế giới phần lớn vẫn bị che khuất.
Công nghệ cho phép ta có những cái nhìn thoáng qua vào các lớp ẩn này, nhưng chỉ qua những khe quan sát rất hẹp.
Càng quan sát nhiều, một điều càng trở nên rõ ràng: nhận thức không cho thấy thực tại như nó vốn là, mà chỉ phơi bày một bề mặt mỏng của một cấu trúc rộng lớn hơn rất nhiều.
Thứ ta trải nghiệm không phải là toàn bộ, nó chỉ là một mảnh. Nếu phần lớn thực tại tồn tại ngoài khả năng cảm nhận trực tiếp, thì câu hỏi trở nên không thể né tránh.
Thế giới thực sự là gì?
Và liệu con người có thể tiếp cận nó thông qua những cách khác ngoài các giác quan mà chúng ta đã dựa vào suốt hàng nghìn năm qua hay không?