Phần lớn quyết định của con người không bắt đầu từ suy nghĩ có ý thức, mà từ những tín hiệu sinh học diễn ra trước khi suy nghĩ xuất hiện.
Xung đột giữa thân thể và suy nghĩ không phải dấu hiệu yếu kém, mà là biểu hiện của hai hệ vận hành đang đưa ra tín hiệu khác nhau.
Không phải lúc nào tín hiệu từ thân thể cũng cần được làm theo ngay. Vấn đề nằm ở việc phân biệt tín hiệu nền với phản ứng tức thời.
Nhiễu kéo dài làm thân thể mất khả năng phát tín hiệu nền rõ ràng. Khi đó, phản ứng lặp lại dễ bị nhầm thành trực giác.
Khi nhiễu không được xả, nó không biến mất. Nó tích lũy và dần chi phối cách con người lựa chọn, ngay cả khi người đó tin rằng mình đang rất tỉnh táo.
Độ nhạy không đến từ việc tăng cảm giác hay đào sâu phản ứng sinh học. Nó được khôi phục khi hệ thống ngừng bị nhiễu kéo lệch và quay lại khả năng phân biệt rõ ràng giữa tín hiệu và phản xạ.