Qua từng phần trước, chakra, marma, đan điền, kinh mạch, tsa–lung–thigle, lataif hay sefirot hiện ra với lịch sử và chức năng riêng. Sang thế kỷ XIX và XX, việc đưa các truyền thống Á – Âu vào cùng một không gian xuất bản, huyền học và nghiên cứu so sánh dần làm thay đổi những đường biên ấy. Nhiều thành phần vốn thuộc các hệ khác nhau được ghép lại thành một hình ảnh mới: cơ thể con người với các trung tâm, đường dẫn, màu sắc và những chức năng tâm lý – tinh thần.
Phiên bản phổ biến nhất của hình ảnh này xoay quanh bảy chakra chạy dọc cơ thể. Mỗi chakra có một màu cầu vồng, một vùng cơ thể, đôi khi thêm tuyến nội tiết, đám rối thần kinh, cảm xúc, phẩm chất tâm lý, nguyên tố, âm thanh hoặc chức năng tinh thần. Cấu trúc ấy ngày nay quen tới mức người ta rất dễ tưởng nó đã tồn tại nguyên vẹn từ thời cổ.
Lịch sử của nó lại trải qua nhiều lần lắp ghép.
Từ Tantra tới hệ bảy chakra phương Tây
Các truyền thống Tantra Ấn Độ từng sử dụng nhiều sơ đồ chakra khác nhau. Một số hệ có sáu trung tâm cùng sahasrara ở đỉnh đầu; những hệ khác dùng số lượng, vị trí và chức năng khác. Mô hình bảy chakra quen thuộc ngày nay là một nhánh trong lịch sử rộng hơn của cơ thể vi tế Ấn Độ.
Cuối thế kỷ XIX, Theosophy trở thành một trong những cầu nối quan trọng đưa chakra vào huyền học phương Tây. Helena Blavatsky và các tác giả Thông Thiên học (Theosophy) sau bà đưa thuật ngữ Ấn Độ vào một hệ tư tưởng mới về cơ thể vi tế, tiến hóa tinh thần và các cõi tồn tại. Sang đầu thế kỷ XX, Annie Besant, C. W. Leadbeater, Alice Bailey và nhiều tác giả khác tiếp tục mở rộng hệ tư tưởng này.
Một hướng khác đến từ nghiên cứu và dịch thuật Tantra. The Serpent Power của Arthur Avalon (Sir John Woodroffe), xuất bản đầu thế kỷ XX, đưa hai văn bản tiếng Phạn (Sanskrit) về chakra và Kundalini tới độc giả tiếng Anh với phần chú giải chi tiết. Cuốn sách này ảnh hưởng mạnh tới cách độc giả phương Tây hình dung một hệ chakra chạy dọc cơ thể.
Ý tưởng khi ấy lưu chuyển liên tục giữa giới học thuật, các nhóm huyền học, Yoga hiện đại và cộng đồng thực hành tâm linh.
Bảy màu cầu vồng xuất hiện từ đâu?
Các chakra trong văn bản Tantra có màu sắc, hình học, thần linh, mantra và nhiều thuộc tính khác. Bảng đỏ – cam – vàng – lục – lam – chàm – tím quen thuộc ngày nay thuộc lịch sử phương Tây hiện đại.
Từ khoảng thập niên 1930, một số tác giả và nhà trị liệu màu sắc ở phương Tây bắt đầu xếp chakra theo quang phổ. Đến thập niên 1970, bảng màu này được ghép thêm những thuộc tính tâm lý như sinh tồn, tình dục, quyền lực, tình yêu, giao tiếp, trực giác và đời sống tinh thần. Năm 1977, những mô hình chakra phương Tây đã kết hợp bảng màu này với một bộ thuộc tính tâm lý tương đối đầy đủ.
Wheels of Life của Anodea Judith, xuất bản năm 1987, tiếp tục phổ biến rộng rãi cách ghép chakra với màu sắc và các chủ đề tâm lý trong văn hóa New Age.
Cấu trúc quen mắt ngày nay hình thành dần qua huyền học phương Tây, liệu pháp màu sắc (color therapy), phong trào phát triển tiềm năng con người (human potential), New Age và nhiều dòng thực hành khác.

Các chakra theo C. W. Leadbeater, The Chakras (1927)
Từ trung tâm huyền học tới bản đồ tâm lý
Trong thế kỷ XX, các tác giả tiếp tục gắn chakra với nhiều thuộc tính tâm lý. Các trung tâm dần đi cùng những chủ đề như sinh tồn, tình dục, quyền lực cá nhân, tình yêu, giao tiếp, trực giác và đời sống tinh thần. Tâm lý học phổ thông, phong trào phát triển tiềm năng con người, New Age và các trường phái chữa lành góp phần đưa những liên hệ này vào đời sống đại chúng.
Một người ngày nay có thể gặp sơ đồ trong đó Muladhara liên quan tới an toàn, Anahata tới tình yêu, Vishuddha tới giao tiếp hay Ajna tới trực giác. Những nhãn ấy rất quen trong văn hóa chăm sóc sức khỏe (wellness) hiện đại và xuất hiện muộn hơn nhiều so với các hệ chakra trong Tantra.
Qua thế kỷ XX, ngôn ngữ tâm lý ngày càng xuất hiện nhiều trong các mô tả về chakra.
Chakra và tuyến nội tiết
Một trong những phép ghép phổ biến nhất đặt bảy chakra cạnh các tuyến nội tiết. Bảng quen thuộc ngày nay thường nối Muladhara với tuyến thượng thận, Svadhisthana với tuyến sinh dục, Manipura với tụy, Anahata với tuyến ức, Vishuddha với tuyến giáp, Ajna với tuyến yên và Sahasrara với tuyến tùng.
Các tác giả hiện đại lại không thống nhất hoàn toàn với nhau. Muladhara từng được ghép với tuyến thượng thận hoặc tuyến sinh dục; Ajna và Sahasrara cũng từng đổi chỗ giữa tuyến yên và tuyến tùng trong những hệ khác nhau. Ngay từ những thập niên đầu thế kỷ XX, các bảng tương ứng đã xuất hiện với nhiều biến thể.
Năm 1928, Cajzoran Ali đưa chakra và các tuyến nội tiết vào cùng một mô hình trong Divine Posture Influence upon Endocrine Glands. Các tác giả về sau tiếp tục thay đổi cách ghép, trước khi những bảng tương ứng này trở thành một phần quen thuộc của sơ đồ chakra hiện đại.
Các văn bản Tantra hình thành trước khoa nội tiết hiện đại và mô tả chakra bằng một hệ thuật ngữ khác. Hai cấu trúc có thể được đặt cạnh nhau để xây một mô hình biểu tượng hoặc thực hành. Sự gần nhau về vị trí chưa đủ để biến chakra thành tuyến nội tiết theo nghĩa giải phẫu.
Khi các bản đồ khác cùng nhập cuộc
Chakra trở thành bộ khung phổ biến nhất, rồi quá trình tổng hợp tiếp tục mở rộng ra ngoài Ấn Độ. Dantian và kinh mạch Trung Hoa, marma của Ayurveda, các đường tsa Tây Tạng, lataif Sufi, sefirot của Kabbalah cùng nhiều thuật ngữ khác dần xuất hiện trong sách, khóa học, các thực hành chữa lành và sơ đồ minh họa về “cơ thể năng lượng”.
Một sơ đồ hiện đại có thể đặt chakra ở trục giữa, kinh mạch chạy khắp thân, hào quang (aura) bao quanh cơ thể, dantian ở bụng và lataif quanh ngực. Mỗi thành phần vẫn giữ tên gốc, nhưng toàn bộ hình vẽ tạo cảm giác chúng vốn thuộc về một cấu trúc chung.
Internet đẩy quá trình này đi nhanh hơn. Hình ảnh được sao chép, đơn giản hóa và vẽ lại; nguồn gốc dễ biến mất sau vài lần đăng lại. Những thuật ngữ vốn thuộc các truyền thống riêng dần trở thành bộ từ vựng chung của một "cơ thể năng lượng" toàn cầu.
Một hệ mới được tạo ra từ nhiều di sản
“Hệ năng lượng con người” hiện đại có lịch sử của chính nó. Nó hình thành qua dịch thuật, Thông Thiên học, huyền học phương Tây, Yoga hiện đại, New Age, tâm lý học phổ thông, các thực hành chữa lành thay thế (alternative healing) và văn hóa Internet. Nhiều thành phần trong đó có gốc cổ, còn việc ghép chúng vào cùng một hệ xuất hiện muộn hơn rất nhiều.
Những thực hành hiện đại vẫn có thể mang ý nghĩa đối với người sử dụng chúng. Lịch sử giúp xác định đâu là phần di sản cổ và đâu là những thành phần được bổ sung về sau. Một hệ tổng hợp hiện đại cũng có lịch sử riêng để tìm hiểu.
Nhìn lại toàn bộ các bản đồ trong loạt bài này, cơ thể con người là điểm chung rõ nhất. Qua nhiều thời đại, chúng ta liên tục đánh dấu lên nó những điểm quan trọng, đường nối, dòng chuyển động và những cách hiểu về sự sống bên trong. Những bản đồ ấy đồng thời ghi lại cách từng thời đại hiểu con người, sự sống và thế giới quanh mình.