Có những giai đoạn nhìn bên ngoài chẳng thấy đời sống thay đổi bao nhiêu. Ta vẫn làm những việc cũ, gặp những người cũ, vẫn ở trong những vai trò đã quen từ lâu, nhưng cảm giác gắn với tất cả những thứ ấy thì bắt đầu khác đi.
Thứ từng khiến ta cố bằng được giờ đã bớt thôi thúc, lựa chọn từng rất rõ bỗng thành chuyện phải nghĩ lại. Cái cũ vẫn còn nguyên hình dạng, còn sức nặng từng đi cùng nó đã giảm đi.
Trong Entry này, “trật tự” là cách các mục tiêu, vai trò, thói quen và lựa chọn nối với nhau thành một hướng sống quen thuộc: ta coi điều gì là quan trọng, đang hướng tới đâu và dựa vào đâu để lựa chọn. Zero Point có thể kéo dài thành một quãng khi cách sắp xếp cũ bắt đầu yếu đi, còn hướng mới vẫn chưa thành hình.
Đời sống hiếm khi đổi ngay lúc bên trong ta thay đổi.
Công việc vẫn còn lịch phải theo, vai trò vẫn gắn với những người xung quanh, thói quen tiếp tục vì cả ngày đã quen xoay quanh nó. Ta có thể bớt thiết tha với một mục tiêu từ lâu nhưng những thứ được xây quanh mục tiêu ấy vẫn chạy như thường.
Có những thứ đã mất sức nhưng vẫn tiếp tục tồn tại vì cuộc sống quanh chúng chưa đổi theo. Nhìn từ bên ngoài, mọi chuyện vẫn diễn ra như cũ, nhưng người ở trong cuộc mới cảm thấy cách sống ấy đang dần mất đi sức nặng từng có.
Một cách sống quen thuộc thường mang theo cả bộ câu trả lời.
Ta biết thứ gì đáng dành thời gian, chuyện nào cần lo, điều gì nên giữ, thứ gì có thể bỏ qua. Ta cũng quen với hình dung khá rõ về mình: mình đang làm gì, đang hướng tới đâu và vì sao những việc đó quan trọng.
Sống như vậy lâu ngày, những câu trả lời ấy trở thành phần quen thuộc trong cách ta lựa chọn. Rồi chúng bắt đầu yếu đi.
Mục tiêu cũ bớt hấp dẫn, vai trò từng vừa vặn trở nên chật chội, có chuyện trước kia đủ khiến ta mất ngủ, giờ nghĩ lại thấy sức nặng đã giảm rất nhiều. Khi những câu trả lời ấy bớt chắc chắn, ta mới nhận ra trước đây mình đã dựa vào chúng để đưa ra rất nhiều lựa chọn.
Tên Zero dễ gợi một khoảng trống tĩnh lặng, đầu óc sạch bóng và mọi thứ bỗng sáng rõ. Trải nghiệm thực tế đôi lúc lại bừa bộn hơn thế.
Ta vẫn còn muốn quay về cách cũ trong khi những hướng khác bắt đầu xuất hiện. Hôm nay một lựa chọn nghe rất hợp, vài hôm sau sức hút đã giảm. Có lúc ta muốn giữ nguyên mọi thứ, lúc khác lại muốn thay đổi gần như toàn bộ. Những thứ từng ăn khớp với nhau bắt đầu xê dịch, còn những gì vừa xuất hiện vẫn chưa biết sẽ ghép vào đâu.
Zero lúc này giống một căn phòng đang được dọn lại hơn là căn phòng trống. Đồ cũ đã xê dịch khỏi chỗ quen thuộc, vài thứ mới xuất hiện, còn vị trí cuối cùng của từng món vẫn chưa rõ.
Phần khó chịu thường đến khi những thứ từng giúp ta định hướng bắt đầu mất tác dụng.
Mục tiêu vẫn ở đó nhưng cảm giác muốn đạt tới đã khác. Vai trò vẫn mang cùng tên nhưng ta bớt thấy mình vừa vặn với nó. Những tiêu chuẩn từng giúp ta quyết định khá nhanh giờ cũng trở nên kém chắc chắn.
Ta vẫn tiếp tục sống và đưa ra lựa chọn mỗi ngày, chỉ có những điểm tựa từng rất rõ giờ đã mờ đi trong khi cách mới chưa đủ rõ để dựa vào.
Cảm giác mất phương hướng thường xuất hiện trong quãng này. Ta biết cách cũ đang yếu dần nhưng vẫn phải đi tiếp trước khi biết thứ gì sẽ thay thế nó.
Hình ảnh Zero Point ở giao điểm của biểu tượng vô cực gợi đúng ý về một điểm chuyển: đường cong rời một vòng, đi qua điểm giao ở giữa rồi tiếp tục sang vòng kia.
Một cách sống, cách nhìn hay hình dung về bản thân cũng có thể trải qua quãng tương tự. Những gì quen thuộc vẫn còn, vài yếu tố mới đã xuất hiện, nhưng cả hai phía đều chưa quyết định được toàn bộ hướng đi.
Đó là khoảng Zero giữa hai trật tự.
Quãng này có thể kéo dài vài phút trong một lựa chọn, vài tháng trong một giai đoạn sống, hoặc lâu hơn khi sự thay đổi chạm tới cách ta nhìn bản thân và thế giới quanh mình.
Khi cách sắp xếp cũ yếu đi, những hướng từng bị che khuất bắt đầu có chỗ xuất hiện.
Ta có thể quay lại cách sống trước kia và mang theo vài thay đổi, có thứ cũ ở lại nhưng đổi vai trò. Hướng mới xuất hiện rồi biến mất, trong khi một ý tưởng rất nhỏ ban đầu lại dần trở thành thứ có sức hút mạnh nhất.
Trong quãng Zero, các hướng vẫn còn thay đổi. Những gì sẽ ở lại được thử, bỏ, ghép lại rồi đổi vị trí; qua thời gian, một cách sắp xếp khác bắt đầu rõ dần.
Trước khi đi tới chuyện trật tự mới thành hình ra sao, vẫn còn một hướng khác để nhìn. Khi tiếng nói quen thuộc của ý thức đã bớt chiếm chỗ, thứ gì đang nhận biết tất cả những chuyển động này?
_______