Ta thường nhận ra mình đang vui, buồn hay nghĩ gì, nhưng ít để ý đến trạng thái ngầm của đầu óc: những lúc bồn chồn mơ hồ, phản ứng chậm hơn hoặc tự nhiên thấy hơi khác thường. Đôi khi chẳng có chuyện gì rõ rệt xảy ra. Bộ xử lý bên trong chỉ đang chuyển trạng thái, lag nhẹ hoặc vẫn chạy nốt một tiến trình cũ.
Bảy entry dưới đây ghi lại những cảm giác “hơi hơi” như thế, quen thuộc nhưng hiếm khi được gọi tên.
Cảm giác ấy thường tự nhạt dần. Có lúc đến khi nó biến mất, ta mới chợt nhớ ra mình đã mang theo nó suốt cả buổi.