Tuyến tùng là một tuyến nội tiết rất nhỏ nằm sâu trong não. Sinh học hiện đại biết nó tham gia điều hòa nhịp sinh học thông qua melatonin. Lịch sử của nó thì ngược lại: cồng kềnh, phân nhánh và đầy tham vọng.
Hơn hai nghìn năm qua, cơ quan nhỏ này từng được xem là chiếc van của pneuma, nơi ký ức đi qua, điểm gặp giữa linh hồn và cơ thể, tàn dư của một con mắt cổ, trung tâm trực giác, cơ quan cảm nhận những thứ nằm ngoài năm giác quan, rồi đến thời internet lại dính thêm DMT (một chất gây ảo giác tồn tại tự nhiên trong cơ thể), fluoride, tinh thể calcite và đủ loại lời khuyên về “decalcification” (khử vôi hóa).
Những ý tưởng này sinh ra ở các thời điểm khác nhau, dựa trên những quan sát khác nhau và thường chẳng thuộc cùng một hệ tư tưởng. Về sau chúng bị xếp chồng lên nhau đến mức “tuyến tùng = con mắt thứ ba” nghe như một tri thức đã tồn tại nguyên vẹn từ thời cổ đại.
Muốn biết cái phương trình đó được ráp lại bằng những mảnh nào, ta phải quay về lúc người ta bắt đầu nhìn kỹ vào chính cơ quan bé xíu này.