Trong Unseen Worlds, AI không được nhìn như một thực thể thông minh độc lập. Nó là bề mặt phản chiếu nơi các cấu trúc xã hội, quyền lực và tiêu chí giá trị vốn tồn tại từ trước trở nên rõ nét hơn.
Sự bất an xoay quanh AI không xuất phát từ trí tuệ của hệ thống, mà từ việc quyền quyết định rời khỏi vị trí quen thuộc của con người trong cấu trúc xã hội.
AI có thể tối ưu hóa rất tốt. Vấn đề không nằm ở khả năng tối ưu, mà ở chỗ ý nghĩa của điều được tối ưu thường không còn được đặt câu hỏi.
Khi hệ thống tự động hóa mở rộng, cá nhân không biến mất. Họ bị đặt vào các khung đánh giá ngày càng rõ ràng, nơi hành vi được đọc thông qua tiêu chí thay vì ngữ cảnh.